Học piano online cho bé có thực sự hiệu quả không? | LAM ZONE
Bé học piano online tại nhà, iPad bài giảng L.A.M Zone đặt trên giá đàn

Chắc hẳn khi nhắc đến việc cho con học piano, không ít bố mẹ sẽ có ngay một phản xạ quen thuộc: đã học đàn thì phải có thầy cô ngồi trực tiếp bên cạnh, cầm tay chỉnh cho con từng ngón một; còn học piano online, qua màn hình, thì khó mà hiệu quả được.

Sự e ngại này hoàn toàn có cơ sở, và L.A.M Zone rất thấu hiểu điều đó. Nhưng xin được trả lời thẳng thắn với bố mẹ ngay từ đầu: học piano online hoàn toàn có thể mang lại hiệu quả thực sự. Chỉ có điều, yếu tố quyết định không nằm ở ranh giới “online hay trực tiếp”, mà nằm ở chỗ con đang được tiếp cận theo phương pháp nào.

Bài viết này sẽ cùng bố mẹ đi sâu vào tìm hiểu chính “phương pháp” đó.

Vì sao bố mẹ nghi ngờ, và sự nghi ngờ đó có cơ sở ra sao?

Sở dĩ hai chữ “học online” thường khiến bố mẹ e dè, phần lớn là vì những gì chúng ta thường thấy sẽ rơi vào một trong hai cách làm, mà cách nào cũng có những giới hạn lớn.

Cách thứ nhất là học qua các video dạy “mẹo”, dạy “tủ”, chủ yếu làm sao để chơi được ngay một bài đàn cụ thể. Thoạt nhìn, cách này rất hấp dẫn vì thấy kết quả nhanh, nhưng thực chất đây chỉ là cách học phần ngọn: con sẽ chơi được đúng bài đó; nhưng khi chuyển sang một bản nhạc mới, con lại lúng túng từ đầu, bởi con không được xây dựng một nền tảng nhạc lý và kỹ thuật vững chắc. Thêm vào đó, kiểu học này thường được thiết kế cho người lớn thích tự mày mò, chứ không thực sự phù hợp với trẻ nhỏ đang cần xây nền tảng từng bước.

Cách thứ hai là học qua các buổi gọi video trực tiếp với thầy cô. Nghe qua thì cách này có vẻ hợp lý hơn hẳn, vì thầy cô sẽ tương tác với con theo thời gian thực. Thế nhưng trên thực tế, khi áp dụng với trẻ nhỏ, cách này lại thường kém hiệu quả và khiến con rất dễ xao nhãng.

Để hiểu rõ nguyên nhân, chúng ta cần nói một chút về sự chú ý của trẻ.

Bố mẹ thấy đấy, với trẻ nhỏ, muốn con học được thì trước hết phải thu hút và giữ được sự chú ý của con. Mà sự chú ý của trẻ nhỏ thì luôn hướng về những tín hiệu mạnh nhất, tức thì nhất và chạm tới nhiều giác quan nhất: đó là tiếng đàn vang lên bên tai, là hình ảnh cây đàn ngay trước mắt, và là cảm giác nhấn phím đàn nơi đầu ngón tay. Đó là lý do vì sao học trực tiếp có lợi thế rất lớn: con được nghe âm thanh thật, nhìn thầy cô làm mẫu ngay bên cạnh và được nắn tay trực tiếp. Tất cả tạo ra một luồng tín hiệu chất lượng, trải nghiệm liên tục và đa giác quan, đủ sức giữ sự chú ý của con.

Thế nhưng, khi ép toàn bộ luồng tín hiệu phong phú ấy đi qua một chiếc màn hình nhỏ với đường truyền mạng có thể bị chập chờn, tín hiệu đến với con bị suy giảm rõ rệt. Hình ảnh bị phẳng lại, âm thanh có thể không trọn vẹn, và mất hẳn trải nghiệm tiếp xúc vật lý. Đứng trước một luồng tín hiệu yếu như vậy, sự chú ý vốn dễ phân tán của trẻ lại càng khó được níu giữ.

Tuy nhiên, tín hiệu yếu mới chỉ là một nửa của vấn đề; nửa còn lại nằm ở thời lượng. Khoảng thời gian các bé có thể thực sự tập trung vốn rất ngắn, thường chỉ chừng 15 đến 20 phút. Đây là đặc điểm phát triển bình thường của lứa tuổi chứ hoàn toàn không phải do con kém. Trong khi đó, một cuộc gọi video trực tiếp lại thường kéo dài tới 45 phút, thậm chí hơn. Lúc này, con rơi vào một thế bất lợi kép: tín hiệu không đủ mạnh, không đủ sinh động để thu hút, mà thời lượng lại dài gấp mấy lần khoảng chú ý con có thể duy trì. Nhìn từ ngoài vào, bố mẹ chỉ thấy “con không chịu ngồi yên”, nhưng thực chất là con đang bị đặt vào một tình thế gần như không thể nào tập trung nổi.

Bởi vậy, nếu bố mẹ đã từng thử cho con học theo một trong hai cách trên và thất vọng, thì sự nghi ngờ dành cho học online là điều hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, chúng ta sẽ thấy cả hai cách ấy, dù khác nhau, đều chỉ tập trung vào đúng một việc: đó là việc giảng dạy, truyền đạt kiến thức cho con. Và đó chính là một điểm mù.

“Online” chỉ là cái kênh, phương pháp mới là thứ quyết định

Đến đây, chúng ta chạm tới cái điểm mù vừa nhắc đến. Cả hai cách làm trên đều ngầm giả định rằng: chỉ cần giảng hay, cuốn hút là việc học của con sẽ hiệu quả.

Nhưng thực ra, chữ “online” chỉ đơn thuần mô tả cái kênh truyền tải thông tin, qua mạng Internet thay vì gặp mặt. Bản thân cái kênh ấy không hề nói lên việc con thực sự học và tiến bộ ra sao. Chắc chắn cái kênh có ảnh hưởng một phần, như câu chuyện tín hiệu yếu hay mạnh chúng ta vừa bàn, nhưng nó không phải là yếu tố quyết định. Thứ thực sự quyết định việc học của con có hiệu quả hay không, chính là phương pháp đứng phía sau cái kênh ấy.

Mà một phương pháp tốt thì không bao giờ chỉ gói gọn trong một buổi giảng hay. Bố mẹ thử nghĩ về môn Toán mà xem.

Một học sinh giỏi Toán không phải nhờ được nghe một bài giảng lý thuyết xuất sắc, mà là nhờ quá trình làm hàng chục, hàng trăm bài tập: thử giải, làm sai, được chấm, sửa lại, rồi tiến lên bài khó hơn. Nhà trường cũng hiểu rất rõ điều này nên chương trình Toán luôn được xây dựng thành một hệ thống. Bất kể thầy cô giảng hay hay bình thường, phần lớn thời lượng môn Toán vẫn luôn là luyện tập có kế hoạch, có người ra đề, có người chấm chữa. Buổi giảng chỉ là điểm xuất phát; kết quả thật sự nằm ở cả chuỗi thực hành phía sau.

Việc học đàn cũng tuân theo nguyên lý đó, thậm chí còn phụ thuộc vào luyện tập nhiều hơn. Chính vì vậy, tại L.A.M Zone, việc “giảng bài” chỉ được xem là một mắt xích khởi đầu trong cả một chuỗi giá trị hoàn chỉnh. Chuỗi này bắt đầu từ việc xây dựng lộ trình tịnh tiến vững chắc (nhạc lý đi song song với kỹ thuật), tiếp đến là truyền đạt trực quan, rồi tới lập kế hoạch tập luyện cụ thể ở nhà, ghi nhận từng bước tiến, phản hồi sửa lỗi riêng cho từng bé, và cuối cùng là khích lệ để con giữ động lực đi đường dài.

Nói như vậy không có nghĩa là L.A.M Zone xem nhẹ việc giảng bài. Ngược lại, vì thấu hiểu khoảng chú ý của trẻ rất ngắn, L.A.M Zone đã chia nhỏ bài học thành các video ngắn (tối đa 15 phút). Mỗi video chỉ tập trung giải quyết đúng một khái niệm vừa vặn với sức tiếp thu của con. Chẳng hạn, có hẳn một video riêng chỉ để hướng dẫn con ngồi đúng tư thế và đặt bàn tay khum tròn trên phím đàn. Con tiếp thu, hiểu và làm được điều đó rồi mới đi tiếp, không phải gồng mình chịu trận qua một bài giảng dài lê thê.

Hơn nữa, mỗi video đều được sản xuất tỉ mỉ để đảm bảo luồng tín hiệu đến với con ở chất lượng cao nhất: âm thanh chuẩn, hình ảnh sinh động, kết hợp góc máy quay cận cảnh từ trên xuống để con nhìn rõ thế tay, điều mà đôi khi ngồi trực tiếp cạnh bên cũng khó quan sát kỹ bằng.

Dù vậy, những bài giảng trực quan này vẫn chỉ là một nửa câu chuyện. Bài giảng hay là điều kiện cần. Sự phản hồi riêng, sửa lỗi sát sao cho từng bé mới là điều kiện đủ.

Vậy nếu thứ quyết định sự tiến bộ là cả một chuỗi mắt xích, thì mắt xích quan trọng nhất nằm ở đâu?

Mắt xích quyết định nằm ở nhà, đúng lúc không có thầy cô bên cạnh

Con tự tập piano ở nhà một mình, khoảng thời gian quyết định của việc học đàn

Câu trả lời có thể khiến bố mẹ bất ngờ: mắt xích quyết định ấy lại nằm ngay tại nhà, đúng vào khoảng thời gian mà bố mẹ thường lo lắng nhất, khi con ngồi tự tập một mình.

Chúng ta thử nhìn thẳng vào mô hình học truyền thống. Gần như toàn bộ giá trị được dồn vào buổi học có giáo viên. Còn quãng thời gian con tự tập ở nhà, vốn chiếm phần lớn thời lượng trong tuần và quyết định việc ghi nhớ cơ bắp, thì lại hay bị bỏ ngỏ. Việc con có tự giác ngồi vào đàn không, tập đúng hay sai, phần lớn phụ thuộc vào việc con có sẵn tính tự giác hay chưa, hoặc vào sự tỉ mỉ kèm cặp của bố mẹ.

L.A.M Zone chọn cách làm ngược lại: dồn sự chăm chút kỹ lưỡng nhất vào chính khoảng thời gian ở nhà mà mô hình cũ để trống. Thay vì giao một bài tập chung chung, L.A.M Zone chia nhỏ nhiệm vụ tới từng ngày, ghi rõ ngày nào cần tập kỹ thuật gì, lặp lại mấy lần, và đâu là dấu hiệu để biết con đang làm đúng. Tất cả được gói gọn trong một tấm La bàn hàng tuần rất trực quan dành cho bố mẹ.

Đó cũng là lý do vì sao các video bài học ngắn được sinh ra. Con không xem một lèo cho xong, mà mỗi video được gắn với một nhiệm vụ trong ngày, rải đều qua các ngày trong tuần. Tiến bộ thực sự không đến từ việc nhồi nhét trong một buổi, mà đến từ sự lặp lại đều đặn mỗi ngày.

Vì sao quãng thời gian tự tập ở nhà lại mang tính quyết định đến vậy? Có ba lý do chính:

Thứ nhất, việc học đàn giai đoạn đầu giống như việc lăn một hòn tuyết. Để tạo được đà, hòn tuyết cần được lăn đều tay: phải có tần suất duy trì, có người nhắc nhở và có mốc kiểm tra mỗi ngày. Chỉ cần bỏ dở vài hôm, “hòn tuyết tiến bộ” sẽ dừng lại.

Thứ hai, việc tập luyện đều đặn tạo ra lợi ích cộng dồn. Khi một buổi tập được thực hiện đúng và sửa lỗi kịp thời, nó sẽ trở thành nền móng cho buổi kế tiếp. Con càng tập đều, mỗi bước tiến lại đứng trên một bước tiến trước, giúp con đi nhanh hơn hẳn. Nó giống như một khoản tiền gửi tiết kiệm, lãi mẹ đẻ lãi con, duy trì càng lâu kết quả càng lớn.

Thứ ba, chính quá trình kiên trì hoàn thành kế hoạch luyện tập mỗi ngày ấy là lúc con đang rèn luyện năng lực thực thi. Đây là nền tảng cốt lõi để sau này con có thể tự học bất cứ kỹ năng nào khác, chứ không riêng gì việc đánh đàn.

Tuy nhiên, muốn khoảng thời gian ở nhà thực sự hiệu quả chứ không phải để con “tự bơi”, chúng ta cần một vòng lặp phản hồi chặt chẽ.

Con tập luyện, Bố mẹ quay video lại, và Coach sửa: vòng lặp làm nên khác biệt

Bố mẹ quay video con tập đàn để gửi Coach nhận phản hồi

Cách vận hành của vòng lặp này rất đơn giản: con tập ở nhà, quay lại một đoạn video ngắn thành quả, rồi gửi cho Coach. Coach xem, phân tích và gửi lại nhận xét riêng, vừa chỉ ra điểm cần khắc phục, vừa hướng dẫn mục tiêu cho buổi tập luyện tiếp theo.

Nghe thì đơn giản, nhưng xét về mặt sư phạm, cách làm này lại giải quyết được những giới hạn mà một cuộc gọi trực tiếp không làm được.

Trước hết, Coach đánh giá dựa trên kết quả tốt nhất mà con đã nỗ lực làm ra. Con có thời gian luyện tập cho nhuần nhuyễn rồi mới quay, nên video phản ánh đúng năng lực thật của con, chứ không phải khoảnh khắc lúng túng, căng thẳng khi bị gọi lên chơi trực tiếp một cách bất chợt.

Quan trọng hơn, khi nhận lại video phản hồi từ Coach, con và bố mẹ có thể ngồi xem lại cùng nhau. Khác với một buổi học trôi qua không lưu lại dấu vết, con có sẵn video của chính mình để đối chiếu. Con vừa nghe Coach phân tích, vừa nhìn lại bàn tay mình trên màn hình, từ đó tự nhận ra chỗ chưa ổn. Việc lặp đi lặp lại quá trình bình tĩnh tiếp nhận góp ý, tự soi chiếu bản thân rồi tự điều chỉnh chính là lúc con đang rèn luyện năng lực tự lãnh đạo, biết tự nhìn ra điểm yếu để vươn lên.

Xét riêng về mặt kỹ thuật chuyên môn, việc quay video mang lại một lợi thế tuyệt đối cho người dạy. Coach có thể xem thật kỹ, tua đi tua lại, phóng to góc máy để quan sát từng cử động ngón tay. Nhờ đó, Coach phát hiện ra những thói quen sai rất nhỏ mà ngay cả bố mẹ ngồi sát bên cạnh cũng dễ bỏ sót, giúp con sửa ngay, trước khi thói quen ấy trở nên khó bỏ. Trong khi đó, một cuộc gọi trực tiếp thường bị bó hẹp thời gian và phụ thuộc vào đường truyền mạng, rất khó để soi xét kỹ lưỡng như vậy.

Còn vai trò giữ cho con ngồi vào tập đều đặn và duy trì kỷ luật tại nhà? Trách nhiệm này được giao cho đúng người phù hợp nhất: chính là bố mẹ. Đây là cách mô hình online bù đắp lại nhược điểm “thiếu tiếp xúc vật lý”. Coach là người chịu trách nhiệm chuyên môn (soi và chỉnh tư thế tay, thế ngón qua video), còn bố mẹ ở bên giúp con duy trì nhịp độ thực hiện. Bố mẹ hoàn toàn không bị dồn áp lực phải “dạy đàn” cho con.

Chính vòng lặp khép kín này – con tập, quay video, nhận phản hồi rồi sửa đổi – mới là phần cốt lõi tạo ra giá trị, phân định ranh giới rõ ràng giữa việc “mua một khóa học video” và việc “được kèm cặp bài bản”.

Một tuần học của con diễn ra như thế nào?

Để bố mẹ dễ hình dung, chúng ta thử nhìn vào lịch trình một tuần của bé Hải, 6 tuổi. Tuần này, mục tiêu của Hải là học kỹ thuật chơi các nốt nối liền mạch (Legato).

Đầu tuần là bước cùng con khám phá. Hai mẹ con ngồi xem video bài học ngắn. Mỗi khi trong video có hiệu lệnh “Bây giờ con dừng lại và thử làm theo nhé”, mẹ sẽ bấm tạm dừng, Hải làm thử, còn mẹ quan sát con dựa trên các dấu hiệu nhận biết đã ghi trong La bàn.

Giữa tuần là bước cùng con tự luyện. Hải bắt đầu tập lại các nhiệm vụ đó mà không cần mở video nữa, để tự nhớ và tự làm. Chỉ khi nào con quên, mẹ mới bật lại đúng đoạn đó cho con xem. Đến lúc Hải đánh thuần thục, mẹ dùng điện thoại quay lại một đoạn video ngắn và gửi lên cho Coach. Việc này rất nhẹ nhàng và mẹ hoàn toàn không cần biết nốt nhạc nào.

Cuối tuần là bước cùng con cải thiện. Coach xem video và gửi lại nhận xét cụ thể: “Hải chơi Legato rất tốt ở cặp ngón 1-2 và 2-3 nhé. Nhưng Coach để ý thấy ở cặp ngón 4-5, ngón 4 của con hơi yếu so với các ngón khác (đây là điều tự nhiên). Bố mẹ giúp con tập riêng cặp ngón 4-5 thêm khoảng 20 lần nhé.”

Nghe bị sửa lỗi, Hải hơi xịu mặt. Mẹ liền nhẹ nhàng động viên: “Con nghe cô khen con đánh ngón 1-2-3 giỏi chưa kìa? Mình chỉ cần luyện thêm ngón 4-5 một tẹo nữa thôi là hoàn hảo. Con kiên trì lắm, mẹ tin con làm được.”

Chỉ qua một tuần ngắn ngủi, bố mẹ có thể thấy toàn bộ chuỗi giá trị đã vận hành: con tiếp thu kiến thức, con tự thực hành, con được Coach quan sát đánh giá, rồi con sửa sai để tiến bộ.

Điều kiện thực tế: bố mẹ là người đồng đội

Bố mẹ đồng hành bên con trong buổi tập piano tại nhà, như một đội

Guồng quay này vận hành rất trơn tru, nhưng nó đòi hỏi một điều kiện tiên quyết. L.A.M Zone muốn chia sẻ thật lòng để bố mẹ không kỳ vọng sai lệch: học online không tự động sinh ra kết quả. Nó cần bố mẹ bước vào như một người đồng đội thực sự của con.

Vai trò của bố mẹ tập trung vào hai việc: duy trì một khung giờ tập cố định mỗi ngày (khoảng 20 đến 30 phút) và giữ cho ngọn lửa động lực của con không bị tắt.

Xin trấn an bố mẹ một lần nữa: bố mẹ không cần biết một chút nhạc lý nào để làm hai việc này. Tấm La bàn của L.A.M Zone đã ghi chú cực kỳ chi tiết, chỉ rõ phụ huynh cần nhìn vào đâu, nhắc con câu gì. Còn toàn bộ phần chuyên môn sửa lỗi đã có hệ thống video và Coach lo liệu.

Nhiều khi, việc “giữ lửa” đơn giản chỉ nằm ở cách bố mẹ giao tiếp với con. Thay vì ra lệnh “Đến giờ tập đàn rồi!”, bố mẹ có thể rủ con “Nào, hai mẹ con mình cùng xử lý nhiệm vụ hôm nay nhé!”. Hoặc thay vì chỉ khen kết quả “Con đánh hay quá”, bố mẹ hãy khen nỗ lực “Mẹ thấy nãy giờ con rất kiên trì với đoạn khó này, tuyệt vời lắm!”.

Đến đây, chúng ta thấy rõ một tam giác vững chắc: Coach phụ trách chuyên môn và định hướng, bố mẹ là đồng đội giữ kỷ luật và động lực tại nhà, còn con là người trực tiếp thực thi. Thiếu đi bất kỳ một đỉnh nào, tam giác ấy cũng sẽ đổ.

Đó cũng là lý do L.A.M Zone gọi người đồng hành cùng con là “Coach” (Huấn luyện viên) chứ không phải là giáo viên thông thường. Một giáo viên thì tập trung vào việc giảng bài. Còn một Coach thì thiết kế bài tập, quan sát học trò thực hành, tinh chỉnh cho từng cá nhân và truyền động lực. Coach không đánh đàn thay con, mà dẫn dắt để con tự mình đánh được. Chức danh Coach mang theo cả một triết lý hành động.

Vậy rốt cuộc, học online có hiệu quả không?

L.A.M Zone xin được thành thật ở những dòng cuối cùng này: tất cả những gì chúng ta vừa trao đổi, suy cho cùng vẫn là lời L.A.M Zone tự chia sẻ về phương pháp của mình. Cách duy nhất để biết phương pháp này có thực sự phù hợp với tính cách và nhịp độ của con hay không, không phải là nghe quảng cáo, mà là để chính con trải nghiệm.

Bố mẹ hãy cho con một cơ hội học thử và tự mình quan sát. Trực giác của bố mẹ sẽ nhận ra ngay: con có hào hứng khi xem video không? Con có tự nguyện ngồi vào đàn làm nhiệm vụ không? Con có tiến bộ sau từng nhận xét của Coach không?

Bởi vì sau tất cả, việc học online có hiệu quả hay không hoàn toàn không phụ thuộc vào cái màn hình máy tính. Nó phụ thuộc vào việc: đằng sau cái màn hình ấy là một hệ thống kèm cặp tận tâm, bài bản, hay chỉ là những đoạn video vô hồn.

error: Nội dung thuộc bản quyền của LAM ZONE.